Pages

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Mỗi nhà thơ có một cái tạng riêng

       Gặp nhau trong Đại hội văn nghệ toàn quốc áp sát ngày nổ súng 1946, Hanh về lại Khu V, tôi về Huế rồi dần ra Khu IV, bặt tin nhau từ đấy. Cho đến mấy năm sau, giữa những ngày kháng chiến gian khổ nhất, tôi được tin anh đang ở Cực Nam, cái miền cực nhất, và cùng với Nam Bộ, là nơi xa nhất lúc bấy giờ. Ốm yếu như Hanh mà đi xa được đến thế kia sao? 

Mỗi nhà thơ có một cái tạng riêng

       Tôi lại được đọc bài thơ Người đàn bà Ninh Thuận rất xúc động của anh lúc ấy. Thường quen viết về mình, Hanh lại có thể viết thành công về đề tài ngoài mình, xa mình thế kia sao? Hồi ấy tôi mới chỉ hiểu phần mình (personnel), chứ chưa hiểu phần không phải mình ,(impersonnel), rất cần trong thơ trong văn học. Là cái bóng quẩn bên chân mình, chúng tôi cũng có thể đi xa, nhưng một hướng khác, và chính là nhờ Cách mạng chúng tôi làm cuộc hành trình quá xa mà không rơi vào cái bẫy của hư vô hay của quân thù.

          Mỗi nhà thơ có một cái tạng riêng, và nhiều cái tạng khác nhau đó, đã làm nên một nền văn học phong phú và đa dạng Về làng cũ, về vườn xưa, về phương Nam, về với một bàn tay em, về bên giếng giặt, về với cái gì thân quen, gần gũi, là cảm giác toát ra từ thế giới thơ anh. Giữa lúc người ta nói hỏa ngục thiên thai, chiến địa, thuở hồng hoang xa tắp thì anh nói đến làng, đến nhà ga một ngày chủ nhật.

         Dù anh viết khá hay về biển, biển trong bão dữ, nghĩ đến anh, tôi vẫn nghĩ đến cái êm đềm của những con sông. Chim, anh viết hay, không phải là hải âu mà là chim én. Anh có thể tả mùa hè rực rỡ nhung hình như anh xúc động nhất về mùa thu. Anh không tả giỏi mặt trời bằng tả vầng trăng, cái vầng trăng làm cho những nông trường cũng mênh mông theo nó. Mặt trời của anh khi nào chói quá, thì anh kìm nó lại bằng một dòng sông hay những bóng cây xanh. Và cây xanh thì có lẽ anh yêu nó hơn khi ở trong vườn, “ờ đó cây mỗi ngày mỗi xanh” hơn là ờ những khu rừng! Mà anh đã dưới bom đạn đi qua hàng nghìn cây số rừng Trường Son rồi đấy. Tôi đã nói mỗi nhà thơ có một cái tạng riêng mà! Nếu vào trong khu vườn, Xuân Diệu sẽ ngoạm vào các trái hồng lẫn cả hái xanh, Huy Cận lắng nghe chất nhựa trên cành, người nào đó hì hục tìm thơ trong bộrễ âm thầm, còn với Hanh thì màu xanh của lá cũng đủ cho anh hạnh phúc.

Từ khóa tìm kiếm nhiều: tho thieu nhi