Em Thanh Trúc viết:
Vòng tròn họp nhau hôm nay vắng một bạn chỉ là mới kể một việc, báo một tin. Em phải tả, tả một chi hết nào đó cho người ta thấy cụ thể hơn cái tin vắng bạn đó
Vòng vẫn tròn, nhưng chỗ lại rộng hơn
Chưa đủ. Em tìm thêm một chi hết khác, chi Hết này lại như gần nội tâm hơn, nó tả sự kém vui của các bạn:
Vòng tròn họp nhau hôm nay vắng một bạn chỉ là mới kể một việc, báo một tin. Em phải tả, tả một chi hết nào đó cho người ta thấy cụ thể hơn cái tin vắng bạn đó
Vòng vẫn tròn, nhưng chỗ lại rộng hơn
Chưa đủ. Em tìm thêm một chi hết khác, chi Hết này lại như gần nội tâm hơn, nó tả sự kém vui của các bạn:
Và tiếng cười hôm nay sao lả lạ
Em phát triển:
Những trỏ chơi sao kém phần hăng say!…
Tưởng tượng cũng cần chi tiết hóa điều mình tưởng tượng. Như các em là một con chim giả, phải để mỏ nó mổ, cánh nó bay thì nó mói là chim. Bạn Lê Ngọc Hải tưởng tượng:
Cứ mỗi lần nghe bàng nói chuyện
Là chúng em cùng đến vui chơi…
Mỗi mùa cô bàng khoác tấm áo khác nhau…
Em phải chi tiết:
Mỗi lần gió đưa là bàng nói chuyện…
Có vào chi hết, cái này khác cái nọ, thì mói thấy sự vật phong phú:
Tiếng kẻng kêu keng keng…
Tiếng chổi khua rèng rẹc…
Chứ nếu nói chung một chữ “tiếng kẻng, tiếng chổi” làm náo động thì chẳng gây được hình ảnh, ấn tượng gì.
Giờ chú nói qua một số khuyết điểm các em hay mắc phải: một là về bố cục, hai là về vãn.
Tả một cụ già qua cầu, được một em bé giúp đỡ, em Đ. T. T có nhiều đoạn viết rất khá. Ví dụ:
Tả một cụ già qua cầu, được một em bé giúp đỡ, em Đ. T. T có nhiều đoạn viết rất khá. Ví dụ:
Đường thì còn xa
Cụ dò từng bước…
Lớp bún, lớp nước
Trơn trợt khó đi
Dưới thì sông sâu
Trơn như đổ mỡ
Thành cầu lỡ cỡ
Biết bám vào đâu?…
Cụ dò từng bước…
Lớp bún, lớp nước
Trơn trợt khó đi
Dưới thì sông sâu
Trơn như đổ mỡ
Thành cầu lỡ cỡ
Biết bám vào đâu?…
Thế nhưng em không được giải cao! Vì sao? Chỉ vì em tham quá, bài em kéo dài, bố cục lộn xộn ơi là lộn xộn! Một cụ già qua cầu… Một em bé đi ngược chiều cụ. Cụ khen em. Em đi xa quay nhìn, thấy cụ qua khó. Em quay lại giúp đỡ. Đ. T. T. có thể dừng ở đó được rồi. Nhưng em không chịu. Em tả: Em bé quay lại. Em vấp ngã, áo vương bùn. Em tỉnh dậy, không thấy cụ đâu. Em ngỡ cụ chết đuối. Bỗng nghe tiếng cụ bên em. Cụ đang băng cho em. Đ. T. T. đã dừng ở đây chưa? vẫn chưa. Em lại tả cụ già băng cho em. Cụ bảo em giặt áo. Em dắt cụ qua cầu. Cụ qua xong ngoảnh nhìn em. Em quên đau. Một cái bàn bốn chân thì ra cái bàn, nhưng tham, em cho nó sáu chân thì nó ra cái gì vậy? Giá T. viết ngắn đi thì em có giải khá hơn.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: tho thieu nhi
