Pages

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Thơ hồn nhiên của trẻ em

Có cái cũ, cái xấu không lộ liễu như trên, khó nhìn ra hơn, vì cách đây bốn năm, nó còn là mơ ước, là lý tưởng của nhiều người, hoặc ít ra, đó cũng là một lối sống tự nhiên của nhiều người. Nhưng bây giờ thì các em nhìn ra và ghét nó:

Thơ hồn nhiên của trẻ em

Ngày ngày đi ăn
Ở các hàng giàu
Mặc cái áo đẹ
Đi chiếc xe hơi
Lúc nào cũng mập
Lừa dối người này
Chơi lối người kia
Cứ như vậy hoài
Thấy mà phát ghét…

Ghét mà không giấu giếm, quanh co, rất thẳng và rất mạnh:

Em ghét anh chàng nhác lười
Gọi đi tình nguyện rụng rời chăn tay

Đối với cái tốt, cái mới, lòng yêu của các em rất là sảng khoái:

Dọn về ngôi nhà mới
Ngôi nhà Đảng cấp cho
Cha mẹ em vui lắm
Mỉm cười hoài không thôi.

Lòng yêu, nỗi vui, đấy không phải ta chỉ tìm thấy ở trong câu nói rõ ràng “cha mẹ em vui lắm” mà chính ở chỗ “mỉm cười hoài không thôi”…
Khi đã có con mắt nhìn ra được cái mói, cái tốt thì nhìn một con trâu bình thường, cũng tìm ra được điều thú vị:

Con trâu mạnh quá, anh oi!
Ngày ngày làm việc hơn mười lần em.

Quả ớt cũng gây nên xúc động. Con trâu thì bảo rằng ở thành phố không có, chớ ớt thì em nào lại không trồng trong chậu trước nhà? Thế thì vì sao một thứ cây quen quá hóa nhàm mà cũng thành thơ chứ?

Vui khi mầm nhú trên cành
Mừng khi cây trổ trái xanh ra lần
Sáng nay quá đtt đỏ dần
Đến hơn chục trái trẽn thăn cây mềm
Chim về tròn mắt ra xem
Bướm về tíu tít khen em khéo trồng.

Có thể nói lâu nay có nhiều điều nhìn quen nhung nay em mói thấy. Chim cũng thấy và bướm cũng thấy. Thấy ớt nhú mầm, trổ hoa, chính là nhờ sự lao dộng, vun trồng của em.
Các bài thơ của các em làm chúng ta sung sướng là ở chỗ đó. Chỗ con em chúng ta, nhờ cách mạng, mà tuổi tuy còn Thỏ, nhưng tình cảm suy nghĩ đã chín chắn rất nhiều. Đây là một bài thơ về mẹ. Cũng mở một dấu ngoặc ra mà nói, là bốn năm nước nhiều bậc cha mẹ cứ lo rằng Việt cộng mà về hì sẽ không còn tình cảm quý báu về thầy trò, về mẹ con. Xin các vị hãy đọc những đoạn thơ này:

Xuống coi mẹ làm bếp
Thấy thương mẹ quá chừng
Nào lặt rau, nấu nướng…
Mẹ làm chẳng ngừng tay
Em liền làm phụ mẹ
Nhìn thấy khó ghê đi!
Xắt bí, em không biết
Nướng cá, em cũng không
Mẹ quay sang nhìn em
Mỉm cười nghe mẹ nói…
Hay bài này về tình cảm thầy trò:
Thấp thoáng sau khe cứa
Từ buổi đầu em học
Bóng cô giáo cứa em
Nhè nhẹ đến bên đèn
Tay cô chỉ đều đều
Trên trang giây của em…
Cô như người mẹ hiền.


Đọc thêm tại: http://dauanvanhoc.blogspot.com/2015/07/tre-em-lam-tho.html


Từ khóa tìm kiếm nhiều: tho thieu nhi