Pages

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Nét xuân trong những ngày cách mạng

          Ai là người đầu tiên trong lịch sử xa xưa đã nắm nhành đào chào mùa xuân đến? Năm nay tôi nghĩ rằng đấy phải là một người cầm gươm đánh giặc. Đi qua rừng, gặp mùa xuân đến, đến sóng đôi cùng với chiến thắng của mình, người ấy đã chặt một cành đào, đưa cao lên, đấy là cờ, đấy là hoa, mà đấy cũng là nỗi vui thắng trận.

Nét xuân trong những ngày cách mạng

         Chính nỗi vui chiến thắng của nhân dân nửa nước ta ở miền Nam đánh trả bọn lấn chiếm, đã xui tôi năm nay nghĩ ra như vậy. Miền Nam năm nay hoa mai vàng rực rỡ hơn bao giờ hết. Quyện trong thuốc pháo mà thơm.

         Mùa xuân đến rồi. Sức lực dồi dào và cũng là dữ dội. Sức lực dồi dào với chúng ta, và dữ dội với bọn giá người bán nước ở Sài Gòn quyết tâm ôm chân đế quốc Mỹ và phá hoại Hiệp định Paris. Có phải Xuân này chúng khiếp sợ hơn bất kỳ lúc nào? Chưa Xuân mà Thiệu đã treo khăn tang, cờ rủ những ba ngày. Nỗi vui của chúng ta là làm bằng nỗi vui của chúng ta – nỗi vui của chúng ta cũng làm bằng nỗi khiếp sợ treo lên, nỗi khiếp sợ rũ xuống của Thiệu và bè lũ.

        Mùa xuân, mùa nhân hậu, thương yêu. Tết là lúc chúng ta nâng sự sống và lòng chúng ta lên hoàn mỹ. Miệng ta nếm những thức ngon nhất trong năm, mắt ta say các màu đẹp nhất của đời, phổi ta thấm mùi hoa và hương trầm, tai ta giàu lên bởi tiếng hát, tiếng chim và các lời chúc tụng. Con người trở về với cái gốc, cái nguồn của lòng mình là sự hòa hợp, là sự yêu thương. Người với người là bạn.

         Nhưng ta không thể mơ hồ khoảnh khắc, mảy may, với bọn “dạ thú mặt người”, ‘‘kẻ thù mang mặt nhân loại” như chữ của Eluard. Không thể có một sự nhân hậu nào đối với những bọn nửa đêm giao thừa còn cấp tập pháo vào các xóm làng yên lành, giữa ngày Xuân, còn trút bom mẹ bom con xuống những vùng giải phóng. Không thể có thương yêu tí chút nào đối với những tên bạo chúa giờ này còn giam hãm hàng chục vạn đồng bào ta từ Côn Sơn cho đến Chí Hòa, chỉ vì đồng bào muốn có hòa bình. Đừng để một cành đào, cành mai hay màn khói pháo tết nào che lấp ta những nỗi đau của hàng chục triệu nhân dân ở miền Nam đói khổ, che khuất tội ác của Thiệu và của đế quốc Mỹ. Từ Johnson, Nixon đến Ford hay Kissinger cũng thế, chúng đã và đang gây ra bao máu xương tang tóc ở miền Nam. Chỉ có giáng trả ra trò bọn lấn chiếm, bọn phá hoại Hiệp định Paris thì mới có hòa bình và hòa hợp dân tộc thực sự, mới có tết và mùa xuân thực sự.

         Lời chào đầu tiên xin gửi đến hàng triệu đồng bào ta vừa được giải phóng trong năm qua ở miền Nam. Lời chào từ Thăng Long, từ Hà Nội. Với đồng bào, mùa xuân đến sớm hơn thời tiết:

Thời gian đi nhanh quá

Quân ta còn nhanh hơn

Ta vin cành Xuân ấy

Khi mùa đông đang còn.

          Giữa cảnh áp bức đói khổ của đồng bào, thì mùa xuân đến. Cách mạng là ngày hội của người nô lệ. Và Tết nào quý bằng độc lập, tự do? Có thể nói trong toàn quốc, năm nay đồng bào là những người vui tết hơn tất cả, ào dù cái tết ấy còn bao nhiêu thiếu thốn, khó khăn về vật chất. Hôm nay dẫm chân lên đất, đồng bào mói có thể nói “đất mình”, đua lay ôm người, đồng bào mói có thể nói “người mình”. Và tất cả lại làm lại từ đầu, tất cả. Ngày Xuân cổ truyền của dân tộc, có lẽ nhà nông hạ điền, nhà văn khai bút, và mọi người mùng tuổi xuất hành. Đồng bào trồng trọt cấy cày bao năm nhung hôm nay mói thức hạ điền, nhiều anh chị làm nghề giấy bút một đời, nhung từ nay mới là vì nhân dân khai bút. Chúng tôi xin mừng tuổi bà con, đây là tuổi đầu Cách mạng.